Nếu cuộc đời là hành trình vĩ đại, mà Thượng Đế đã trao tặng cho mỗi chúng ta cơ hội để hoàn thành nó, theo cách của mỗi người.

Và nếu, mỗi ngày là một trang sách, chúng ta "ý thức" thế nào về việc trang điểm cho nó trở nên một cuốn sách sống động! Vui buồn, sướng khổ, ... âu cũng là để tôn vinh cuộc đời này.


Freud/được coi là người đặt nền móng cho Phân Tâm Học, nói: phần đa đời người ta ngụp lặn trong vô thức, đến nỗi quá 90% là vô nghĩa, những thứ được quy định bởi bản năng, kỉ niệm tuổi thơ...

Trước có đọc một đoạn trong Quốc Gia Khởi Nghiệp, cái thời mà lão gì đó bên Alpha PR chí chóe, nên mình có cơ hội được đọc đoạn chàng trai trẻ người Israel bằng thuật toán của mình đã giúp cho chủ tịch Ebay hoàn thành thương vụ hàng trăm triệu đô la về cái nền tảng để theo dõi người ta qua mạng, rồi từ đó phân định tốt xấu, kế đến cấp thẻ tín dụng cho họ... nghe thành công :)

Sớm nay, ngồi nghe TED, chả hiểu sao lại click vào các thách thức toàn cầu, mở đầu là bài thuyết trình của Gary Kovacs, ông hoảng hồn khi đời online của ông bị theo dõi - bản thân ông là một kĩ sư danh tiếng nhé - và được lập thành một bản đồ thói quen, phục vụ ngành công nghiệp theo dõi có giá trị hàng chục tỷ đô la (khoảng 39 tỷ vào thời điểm 2010-2012)... 


Ông nghĩ bình thường, cho tới khi cài phần mềm quan sát mấy thằng theo dõi, trên máy vi tính của con gái ông, một cô bé 9 tuổi, và ông trở nên giận dữ, một phụ huynh giận dữ, không thể như thế được... nghe bực nhỉ :)

Nói đâu đó thì, chúng ta vẫn dùng thuật toán để nội suy, ngoại suy các thể loại hành vi. Vẫn thực hiện các chiến dịch khảo sát thị trường, online hay công cụ theo dõi trên cũng chỉ là công cụ để người ta thực hiện ý đồ nhất định nào đó. Online rồi, phải chịu thôi :)

Thế nên, trong cái bể hơn 2.5 tỷ người lúc nào cũng kết nối mạng máy tính ấy (có phim tên Mạng Máy Tính hay lắm, ai hứng search mà coi hihhi), ta làm được gì đây?

Tôi theo dõi đời mình, theo dõi một cách vô thức say sưa, và cuối cùng chợt nhận ra,

AI RỒI CŨNG CẦN LÀM GÌ ĐÓ, CẦN HỮU DỤNG, CẦN TRỞ NÊN TƯƠI TỐT.

Nên thôi đừng nghĩ nhiều, bố thì dạy con chơi đóng đồ đạc, mẹ thì dạy con nấu ăn chẳng hạn vậy. Cùng nhau làm này nọ như lau dọn nhà cửa, trồng rau chăm hoa, đọc sách cafe... và cool hơn nữa là vào LiKvietnam.vn mua mấy thanh gỗ về thiết kế, sáng tạo hay đóng chậu hoa, kệ sách cho bọn Spy kia nó ức chế chơi. Rồi chúng nó cũng rục mặt bên bàn máy tính, chết trên đống tiền chả biết tiêu sao, nhân quả mà.

Còn chúng ta tung tăng vui vẻ hihihihi

Ai có tai, đọc nghe chơi.