Đã bao nhiêu lần bạn nghe câu chuyện về những tấm gương trẻ tình nguyện chia tay cuộc sống bình yên để mang “ánh sáng tri thức” đến soi rọi khắp mọi nẻo đường, dẫu phía trước là một hành trình nguy nan. Nhân ngày hiến chương nhà giáo, LiK kể cho bạn câu chuyện về những con người nhỏ bé nhưng mang trong mình một tình yêu to lớn với sự nghiệp “trồng người”

Tuổi thanh xuân nào có xanh bằng màu xanh tình nguyện                         

Chấp nhận gian khổ và thậm chí hi sinh cả tuổi thanh xuân để lên vùng cao dạy học dù phải đương đầu với nhiều điều kiện khó khăn về kinh tế, chỗ ở, ngay cả trường học cũng vắt vẻo trên cao và tự mình phải đi tìm học sinh. Với sự cống hiến không màng đến lợi ích cá nhân nhiều giáo viên trẻ vẫn quyết tâm lên huyện Nam Trà My tỉnh Quảng Nam để dạy chữ cho bà con dân tộc Cơ Tu.

LiK_teacherday_1.jpgCác em nhỏ học sinh trường tiểu học Trà Vân đang nô đùa

Trường tiểu học Trà Vân nằm vắt vẻo trên vách núi cheo leo thuộc huyện nhỏ Nam Trà My, tỉnh Quảng Nam. Là mảnh đất gian nan như lời thầy giáo Hồ Văn Hạnh, Hiệu trưởng Trường Tiểu học Trà Vân qua ngồi bút của tác giả Tiến Dũng & Văn Chung: “Để đến được những điểm trường trên các nóc (bản), giáo viên thường xuyên lội suối, băng rừng hàng chục km. Những ngày mưa lũ hay mùa giáp hạt thì thầy, cô phải đến từng nhà, vận động bà con cho con em đi học. Nhiều trường hợp gia đình thiếu ăn, nhà trường phải hỗ trợ thêm gạo, muối để bà con no cái bụng, sáng cái đầu thì mới tin, mới cho con em đến lớp”. Sống trong điều kiện vô cùng khó khăn cũng đôi lần làm người ta phải nãn lòng, ấy vậy mà bởi cái tình yêu thương vô điều kiện dành cho các em học sinh, nhiều giáo viên không chỉ đến để dạy học ở đây mà còn gắn bó nhiều năm như cô giáo trẻ  Nguyễn Hải Yến, giáo viên chủ nhiệm lớp 5/1A là một thí dụ điển hình. Sống và làm việc ở đây, người ta cảm giác không còn sợ hãi điều gì nữa, bởi khó khăn nào cũng trải qua, nổi sợ tuổi thanh xuân sẽ trôi đi mà mình thì vẫn còn trơ trội đã trở thành một điều quá đổi thân quen, nổi lo lớn nhất lại là nổi lo không thể liên lạc với người thân dưới đồng bằng: cô giáo Đoàn Thị Quyên (26 tuổi) chỉ vào cành cây trước hiên nhà, nơi có sợi dây dù buộc vào chiếc điện thoại di động: “Phải treo lên đấy mới có sóng để liên lạc với người thân ở dưới xuôi. Trường chúng em còn 8 cô giáo chưa chồng. Hồi mới lên thì còn có bạn trai, nhưng bây chừ thì thưa vắng dần vì đường sá xa xôi, cách trở. Có lẽ bọn em “ê sắc ế đến nơi rồi!’…

 LiK_teacherday_2.jpgCô giáo Nguyễn Thị Hải Yến tận tình hướng dẫn học sinh viết chữ

LiK_teacherday3.jpgCô giáo Võ Thị Kim Ánh chu đáo chăm sóc cho học sinh

“ Teacher, dont go Vietnam”

Năm 2014. Đó là khoảng thời gian mà câu chuyện của tác giả Đỗ Thanh Lam viết về cô giáo Lệ Quyên dạy học tại Thái Lan đăng trên một trang mạng được cộng đồng mạng chia sẻ nhiều nhất.

Tác giả Đỗ Thanh Lam viết:  "Từ lúc các em bắt đầu hát chị đã khóc. Và khi các em cúi xuống lạy mình, chị òa khóc không thể kiềm chế được”.Tôi nghe chị nói nhưng chưa hoàn toàn hiểu. Mãi đến khi tôi mở email ra, nhìn tấm ảnh chị gửi, tôi đã bị chấn động.Nếu tôi là chị, chắc chắn tôi cũng sẽ khóc. Bởi vì các em đã trân trọng chị vượt mức chị có thể tưởng tượng.Điều trớ trêu là lúc hiểu được điều đó thì chị lại sắp phải về VN.

 LiK_teacherday_4.jpg

Học sinh cúi lạy chị và đồng thanh nói: “Teacher, dont go Vietnam”

Chị Lệ Quyên tham gia “Sawasdee Thailand project” (Xin chào Thái Lan), một dự án dạy học cho trẻ em vùng sâu vùng xa nổi tiếng toàn quốc. Ngày 16-1-2014 tại sân bay Tân Sơn Nhất cô giáo trẻ Lệ Quyên lên máy bay bắt đầu sang Thái Lan.

LiK_teacherday_5.jpg

Cô giáo trẻ Lệ Quyên cùng học sinh tại Thái Lan

Ngày 1-3-2014, tiệc chia tay ở Bangkok, chị rời  Thái Lan trở về TP.HCM, chị tiếp tục cuộc sống của một sinh viên đã tốt nghiệp. Thời gian tham gia dự án chỉ có một tháng rưỡi ngắn ngũi nhưng đã để lại trong lòng chị biết bao kỉ niệm mà mãi sau này chẳng thể nào quên được. Tại Thái Lan, chị dạy tiếng anh ở trường Banborthong, thuộc tỉnh Chaiyaphum, một tỉnh nhỏ ở Thái Lan, cách trung tâm Bangkok hơn 10 giờ đi xe.

Suốt thời gian đó, chị gặp nhiều khó khăn với học trò bởi vì bọn trẻ không nghĩ việc học là quan trọng. Chị Quyên đã dùng sự chân thành và nổ lực của bản thân để gần gũi bọn trẻ, dùng tình yêu thương để hiểu và dạy chúng. Cuối cùng, quả ngọt cũng chín. Ngày chị rời Thái Lan, bọn trẻ xúm xít chia tay chị trong nhiều nước mắt. Và những giờ phút cuối của buổi học kết thúc, các em học sinh bắt chị ngồi yên trên chiếc ghế nhựa màu đỏ. Rồi các em bắt đầu thực hiện một nghi lễ truyền thống, bày tỏ lòng tôn trọng vô cùng với giáo viên ở Thái Lan đó là... cúi lạy. Lũ nhóc ngồi xung quanh, cùng hát một bài tiếng Thái. Học sinh quỳ xuống cúi lạy chị. Rồi các em đồng thanh nói: “Teacher, don’t go Vietnam!”.

Trước khi đi tình nguyện, chị đã nghĩ hết tương lai, dự định cho cuộc đời mình. Nhưng chị không thể tin nổi là chị đã thay đổi.Qua câu chuyện của chị, chúng ta càng thêm thấm thía tình nguyện thật sự không phải là để chụp ảnh. Càng không phải để có tấm giấy chứng nhận vuông vắn kia. Mà là để đi, để trải nghiệm, để yêu thương.

Nhưng “trải nghiệm” là một từ kỳ lạ. Cho dù tôi có tận tai nghe chị kể, cho dù bạn có đọc bao nhiêu câu chuyện đi chăng nữa thì chúng ta chỉ biết chứ chưa hiểu. Đến khi thật sự lên đường rồi, trải nghiệm mới thấm vào trong tim.

 

Ngoài ra, còn rất nhiều tấm gương sáng của các tình nguyện viên khắp cả nước tham gia các chương trình xóa mù chữ ở các vùng biên giới, vùng biển đảo, vùng kinh tế đặc biệt khó khăn. Họ đã trở thành những hình ảnh đẹp truyền cảm tới nhiều thế hệ trẻ. Nhân ngày 20/11, gửi lời chúc tốt đẹp nhất đến toàn bộ thầy cô giáo trên cả nước, chúc sức khoẻ và thành công cho những người lái đò qua bao thế kỉ.